Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Chi tiêu và GDP, một vài con số đáng bàn

Hàng ngày chúng ta thường nói đến khái niệm tổng sản phẩm quốc nội  GDP. Vậy GDP là gì ? xin thưa rằng đó là tổng sản lượng hàng hóa và dịch vụ mà nước đó sản xuất trong một năm, đơn giản hơn: đây là số tiền tất cả chúng ta làm ra từ buôn bán, chăn nuôi, trồng trọt, sản xuất ra trong một năm. Theo số liệu thống kê GDP năm 2012 của Việt Nam chúng ta đạt khoảng 138 tỷ USD.
Kiếm được như vậy nhưng hãy xem chúng ta chi tiêu thế nào nhé. Tôi đưa ra một ví dụ đơn giản: một ngày một người già trẻ lớn bé, miền xuôi tới miền ngược ăn sáng-trưa-tối, mỗi bữa 20.000 đồng là mức sinh hoạt bình thường  vị chi là 3 đô la mỹ một ngày nhân với 90 triệu người ta có 0.27 tỉ đôla một ngày với một năm 365 ngày là khoảng 97 tỉ đô la. Nói thế để  biết rằng con số GDP kia của chúng ta cũng chỉ đủ ăn mà thôi, còn dư khoảng hơn 30 tỷ đô la sẽ được sử dụng cho chi phí xây dựng cơ sở hạ tầng, quản lý nhà nước, nuôi bộ máy công quyền, giao thông, bệnh viện trường học, chi phí khám chữa bệnh, chi phí đi lại học tập và bao nhiêu phí khác...
Nói nôm na GDP như một chiếc bánh cố định, nếu người này ăn nhiều, người khác bắt buộc phải giảm khẩu phần ăn của mình.???.
Một chiếc bánh GDP như  thế này nếu người này  ăn nhiều, người kia phải giảm bớt khẩu phần ???..
Với một nhóm nhỏ ăn một xuất ăn là 18 triệu thì một nhóm người khác số lượng nhiều hơn chắc cũng mất một bữa ăn sáng. Nếu sử dụng một chiếc siêu xe thì một số rất đông dân số phải thu hẹp khẩu phần ăn hoặc phải tự lo lấy mà ăn rồi...tất nhiên mọi sự so sánh đều khập khiễng.
Thậm chí bạn giỏi, có tay nghề vững vàng bạn cũng ít cơ hội để phát huy kiến thức của mình bởi vì thực trạng  mấy chục nghìn cử nhân thất nghiệp, Với nền kinh tế của chúng ta, ngay cả các doanh nghiệp chủ đạo cũng đầu tư dàn trải, không đúng với chuyên môn và thế mạnh chính của mình. Việc doanh nghiệp không thể sản xuất được hàng hóa, tỷ lệ nội địa hóa thấp, và còn đang loay hoay xác định ngành công nghiệp mũi nhọn  trong thời điểm này là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Việc quan trọng bây giờ là phải đầu tư sản xuất, chế tạo công nghệ cao, áp dụng nhiều  hàm lượng chất xám cho các sản phẩm, tương ứng với nó là giá trị đem về lớn. 
Một chiếc bơm thủy lực trị giá hàng nghìn đô la nhưng nguyên liệu làm ra nó chỉ hơn chục cân sắt thép....???
Qua sự phân tích, chúng ta thấy rằng, kiếm được tiền như trên khi mà hàng hóa chúng ta làm ra không có nhiều hàm lượng chất xám cũng đồng nghĩa với việc chúng ta chỉ bán các sản phẩm thô, khoáng sản....rồi có ngày các nguồn lợi cũng cạn kiệt ???. Việc chính là phải tính toán chi tiêu như thế nào làm ra nhiều sản phẩm có chất lượng cao, kiếm được nhiều tiền hơn, phát triển bền vững hơn. Nên tăng cường sản xuất, tiết kiệm nguyên liệu, chống tham nhũng, lãng phí....chỉ vài công ty phá sản, nợ hàng tỷ đô la như các doanh nghiệp nhà nước. Hoặc tình trạng tham nhũng lãng phí các công trình xây dựng cơ bản như nhà máy, chợ, trường học thì .....chắc là nhân dân chết đói.

Hà Nội 23 Mar 2013.

























































































































hãy tiết kiệm cho phí, chống lãng phí chúng ta đang còn rất nghèo































Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét